BigBB - Giúp trẻ an ngon, Giảm tái phát viêm đường hô hấp

Mùa Đông năm nay, mong con không ốm!

Ngày đăng: 19/01/2016
Lờ mờ nhớ ra cuộc gọi của mẹ, đột nhiên bố hoảng sợ. Chạy một mạch vào viện, bóng mẹ ủ rũ nhìn con đang phải thở bằng máy làm bố không nói lên lời…
Là giám đốc dự án của một công ty lớn, bố triền miên với những buổi họp hành. Một buổi chiều mùa Đông, bố đang hào hứng phản biện dự án của mình với đối tác, tiếng chuông điện thoại của mẹ chốc chốc vang lên. Bố vội vàng tắt máy. Cơn gió mùa Đông đã làm cái trán nóng bừng nguội bớt đi và cuộc trao đổi của bố trở nên hào hứng hơn. 
 
4h chiều, bố vội vã trở về nhà. Gánh nặng mưu sinh trĩu trên dáng người gầy gò của bố như được trút đi. Lòng sáng bừng về dự định sắp tới và hình dung ra cảnh con mừng rõ reo vui khi bố trở về.
 
Có nhìn ngược, nhìn xuôi, cũng không thấy hai mẹ con. Lờ mờ nhớ ra cuộc gọi của mẹ, đột nhiên bố hoảng sợ. Những hào hứng về mọi dự định “vá trời lấp biển” chìm đi. Rồi bước chân vội vã của cô giúp việc trở về: “Hôm nay Thóc quấy cả ngày, thở khò khè. Cô bảo chờ theo dõi tiếp đã nhưng cháu sốt cao đến gần 40 độ, tím tái cả người. Cô gọi điện cho cậu mãi không được nên kêu tôi gọi taxi vào viện rồi”. 
 
Chạy một mạch vào viện, bóng mẹ ủ rũ nhìn con đang phải thở bằng máy làm bố không nói lên lời. Con nhập viện trong tình trạng suy hô hấp vì viêm phổi, sốt cao, môi tím tái khó thở và run cầm cập. Ánh mắt con – đứa trẻ bé bỏng chưa đầy năm, yếu ớt như cầu xin điều gì…
 

    Ánh mắt con – đứa trẻ bé bỏng chưa đầy năm, yếu ớt như cầu xin điều gì (Ảnh minh họa)
 
 
Cũng may vì cuối cùng con trai của bố đã qua cơn nguy kịch. Con nằm thiêm thiếp trên giường, lịm đi vì mệt quá. Cứ thế, suốt 10 ngày, chiếc ghế ngoài hành lang trở thành chỗ ngả lưng của mẹ. Đầu mẹ ngoẹo về một bên, bàn tay xòe ra lỏng lẻo. Dáng nằm khó nhọc và khổ não. Bố cuống quýt vụng về lo cơm đưa tới viện cho mẹ. Nhưng đến giờ mẹ vẫn im lặng. Mẹ vẫn giận sau khi đáp lại trông chờ của mẹ chỉ là những tiếng tút dài từ máy của bố. Bây giờ thì bố “khắc cốt ghi tâm” rồi con trai ạ. Mỗi ngày con phải thở bằng máy, phải tím máu vì lấy ven trên tay, chân, là thời khắc đau lòng nhất mà bố mẹ không bao giờ muốn lặp lại.  
 
Những ngày đầu tiên con trở về, không gian nhà mình vẫn vắng tiếng cười của con. Con vẫn còn ủ rũ, mệt mỏi sau khi gắng sức cho những ngày ốm. Ngoài sân kia, lá cây, bụi bặm, chen nhau đua bám còn bố lại mải miết với dự án đang còn bỏ dở. 
 
Kết thúc buổi làm việc với đối tác, bố ngồi lại với những đồng nghiệp của mình bên ly cafe. Câu chuyện đời thường về gia đình, về con cái đan xen trong những tiếng cười. Những bỡ ngỡ khi lần đầu làm bố cũng được mọi người chia sẻ. Và người đi trước luôn dày dặn kinh nghiệm con ạ! Cũng nhờ họ mà bố hiểu rằng những đứa trẻ được chào đời bằng sinh mổ như con có sức đề kháng yếu hơn, rất dễ bị bệnh viêm đường hô hấp khi thời tiết chuyển mùa. Để con luôn khỏe mạnh thì vấn đề không chỉ là thời gian mà còn nằm ở bố mẹ. Thay vì chờ đợi cho tới khi con lên 2, lên 3, để hệ hô hấp hoàn thiện, thì vẫn có cách để bố mẹ luôn giúp con khỏe mạnh. Đó chính là xây dựng cho con một hàng rào miễn dịch thật chắc chắn. 
 

Khi con khỏe mạnh, không hạnh phúc nào hơn (ảnh minh họa)
 
Bố không về ngay như mọi ngày, mà tay xách nách mang, nào cam, nào sữa, rồi cả BigBB để giảm tái phát viêm đường hô hấp cho con, như kinh nghiệm mà những người đồng nghiệp của bố đã chia sẻ. Bố thầm nghĩ đó là cách tốt nhất để bố chuộc lỗi với hai mẹ con. 
 
Hôm đó, bố tự tay chăm sóc con, pha cho con BigBB uống. Bố mừng vì con không khóc thét lên như mỗi lần uống thuốc khác, mà uống ngon lành một mạch. Chắc con thích vị socola thơm thật thơm của gói BigBB.
 
Màn đêm buông xuống, gió lùa qua khe cửa, bố mẹ trở dậy đắp lại chăn cho con. Khẽ vuốt mái tóc tơ mềm mại, lắng nghe tiếng thở đều đều của con, bố mỉm cười tin tưởng: “Mùa Đông năm nay, mong con không ốm”.
 
Khai Tâm
 

 

6 năm